Người chia sẻ: TRẦN VĂN TẶNG

Tác giả: Osho (1931–1990)– tên thật là Rajneesh Chandra Mohan Jain – Osho không chỉ là một triết gia hay một bậc thầy tâm linh. Ông là người thách thức khái niệm được xem là “đúng”, một tiếng nói khiến người đọc phải tỉnh thức, đôi khi bằng sự dịu dàng, đôi khi bằng sự phá bỏ hoàn toàn cái gọi là khuôn khổ, đồng thời được biết đến dưới nhiều vai trò khác nhau như thiền sư, đạo sư, luận sư và nhà giáo sư triết học.
Khi con người dành cả đời đi tìm ánh sáng ở ngoài thế giới, nhưng trong quyển sách “Mặt Trời Tâm Thức”, tác giả Osho kéo ta về với thực tại mộc mạc nhất.
Mặt trời chưa bao giờ lặn, khi nó chỉ bị che mờ bởi tầng tầng lớp lớp mây mù của bản ngã và tư tưởng của chúng ta.
“Tỉnh thức không phải là một thành tựu để phấn đấu đạt được, mà là bản chất tự nhiên mà bạn đã lỡ quên mất dưới vô vàn lớp mặt nạ của xã hội.”
Osho đã định hình đánh thức nguồn sáng sẵn có ở trong ta Ông không đưa ra giáo lý phức tạp hay những triết lý xa rời thực tế. Ông trả tâm linh về đúng hình thái nguyên bản: sự hay biết đơn thuần (pure awareness). Giống như mặt trời không cần nỗ lực để xua tan bóng tối, khi bản thân bạn hiện diện trọn vẹn trong từng khoảnh khắc, mọi bất an và sợ hãi tự động tan biến mà không cần bất kỳ cuộc chiến nội tâm nào.
Osho đã nêu lên thiền định giữa đời thường – Mộc mạc và Thực tế giá trị sâu sắc nhất của cuốn sách nằm ở tính thực tiễn ứng dụng vào đời sống hằng ngày:
• Chính chúng ta nên quan sát không phán xét: Hãy nhìn dòng suy nghĩ của bạn như nhìn những đám mây trôi trên bầu trời. Bạn là bầu trời tự do, không phải là đám mây hay những cơn gió bão.
• Tự chuyển hóa năng lượng: Chúng ta đừng đè nén hay chiến đấu với cơn giận và nỗi đau. Khi bạn chiếu ánh sáng tâm thức vào chúng, năng lượng tiêu cực sẽ tự nhiên chuyển hóa thành sự thấu hiểu.
• Tâm thức chúng ta luôn hiện diện trong từng việc nhỏ: Thiền không phải là ngồi nhắm mắt trong phòng kín, mà là cách bạn đang uống một ngụm trà, bước một bước chân hay lắng nghe một tiếng chim hót bằng trọn vẹn tâm trí của ta.
Ông đã nêu lên việc tự do khỏi gông cồng của Bản ngã (Ego) Bản ngã giống như bóng râm – nó chỉ tồn tại khi bạn quay lưng lại với ánh sáng. Cuốn sách bóc tách từng lớp của cái tôi, giúp bạn nhận ra rằng tự do thực sự không phải là trở thành một ai đó vĩ đại, mà là dũng cảm cởi bỏ mọi rào cản để trở về với bản thể nguyên sơ, chân thật nhất của chính mình.
Nếu phải mang theo chỉ một bài học từ Mặt Trời Tâm Thức, bản thân tôi sẽ chọn:
Ta đừng vội thay đổi cuộc đời. Hãy bắt đầu bằng việc nhìn cuộc đời một cách tỉnh thức hơn.
Bởi khi cách nhìn chúng ta thay đổi, cách cảm nhận của ta thay đổi. Khi cách cảm nhận chúng ta thay đổi, cách hành động của ta thay đổi. Và khi cách hành động thay đổi, cuộc đời chúng ta cũng bắt đầu thay đổi. Nó không phải bằng phép màu, mà bằng sự tỉnh thức trong từng khoảnh khắc nhỏ.
Quyển sách Mặt Trời Tâm Thức không phải cuốn sách để bạn đọc rồi cất lên và cũng không phải là cuốn sách dành cho người chỉ muốn tìm một vài câu nói truyền động lực. Nó dành cho những người đang muốn hiểu chính mình. Mỗi trang sách như một làn gió tỉnh thức, nhắc nhở bạn ngừng tìm kiếm ở xa xôi, bởi vì nguồn sáng rực rỡ và an lạc nhất vốn đã nằm sẵn bên trong bạn.
Cho những ai đã từng tự hỏi:
“Tôi thực sự là ai?”.
“Tại sao tôi luôn bất an dù có nhiều thứ?”.
“Tại sao tôi cứ phải chứng minh mình với người khác?”.
“Tại sao tôi sợ nhiều thứ?”.
“Tại sao tôi biết rất nhiều nhưng vẫn không bình an?”.
Tác giả không vội đưa ra câu trả lời. Ông chỉ đưa cho chúng ta một chiếc gương. Chúng ta hãy nhìn vào đó. Và không cần phán xét, không cần cố trở thành một ai khác. Chúng ta chỉ cần nhìn thật sâu.
Bởi biết đâu, sau tất cả những gì chúng ta đã đi tìm, ánh sáng mà ta mong muốn vẫn luôn ở đó.
Và điều cần làm không phải là ta đi tìm một con đường mới. Mà là thức dậy.
Để nhận ra rằng: Mặt trời chưa bao giờ biến mất. Chỉ là đôi khi, chúng ta đã đứng quá lâu trong bóng của chính mình.


